tỷ lệ kèo vòng loại euro 2020

13 Th11, 2020 | Tác giả vô danh | No Comments

tỷ lệ kèo vòng loại euro 2020

mình đâm đâu vào nhưng tối nay nếu không có Hứa chiêu nghi trợ giúp một

với Hạ Mạch.Có điều sau khi tôi nói xong, Hạ Mạch trực tiếp lên tiếng:- Tôi chỉ có thể giúp anh những thứ cơ bản khi mới nhập môn.Nói đến đây, trong tay Hạ Mạch xuất hiện một quyển sách cổ, trực tiếp ném về phía tôi. Tôi hơi ngây ra, nhận lấy thứ ấy, bên trên không có

trong lòng lại cảm thấy bố mẹ có điểm khác lạ, hình như đang có chuyện

kinh ngạc, việc sử dụng cùng một chiêu thức nhiều lần quả thực không thường

một tiếng, sau khi làm xong, Lương tiên sinh còn bảo tôi thắp hương cho

từ quỷ môn quan.Hạ Vân Tự đã vào cung hơn một tháng nay, trông nom bên giường tỷ tỷ.

đẹp nhất, buổi tối cắm trại dã ngoại, sáng ngày hôm sau tỉnh dậy có thể

nghiệt châm chọc: “Cô ở đây giả vờ làm người tốt gì chứ. Thân thiết với ả như vậy không sợ thánh thượng cũng ghét lây luôn sao!”“Oanh Thời.” Hạ Vân Tự nhíu mày bảo: “Em qua đó một chuyến, nói là ta có món điểm tâm mới làm, mời Chu tài nhân đến thưởng thức.”Oanh Thời nhún người nhận lệnh rồi vội vã qua đó. Hạ Vân Tự lẳng lặng nhìn Oanh Thời đi đến trước mặt hai người, hành lễ xong từ tốn nói vài

động chắc chắn cả hai sẽ đều dính tiêu. Thế là tôi đạp đổ chiếc ghế của Hỷ Lạc,

thôn, bây giờ tôi làm xong rồi, tôi còn có việc, đi trước đây.Nói xong, đến nhìn cũng không thèm nhìn, cả người Hạ Mạch trực tiếp

miệng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đắc ý, sau đó nhẹ nhàng nói:- Anh chắc chắn, thứ này trên tay anh là người sống tạo ra?Câu nói này của thiếu nữ nọ giống như một chiếc chùy sắt, đâm mạnh

nói: Vì sao ạ?Sư phụ

chúng tôi đều rất ấm ức, thứ nhất là chúng tôi đã phải trông đèn suốt đêm, sau

trượng nói: Mười chùa chín núi ở Trung nguyên, đứng đầu về quy mô chính là bản

này, tôi nhìn thấy khí huyết sát trong quan tài đá đã mỏng hơn rất

trước mặt thái hậu hay hoàng thượng nói gì đó, không ngờ chỉ mang vấn đề mình do dự chưa quyết ra hỏi ta, nhìn có vẻ là người ngay thẳng.”Oanh Thời nghĩ ngợi rồi nói: “Nhưng nếu nàng ta diễn kịch, muốn lấy lòng tin của người thì cũng không khó.”Hạ Vân Tự gật đầu, bước qua bậc cửa phòng ngủ. “Cho nên mới chỉ tin nàng ta ba phần.”Tuy nhiên với ba phần tin tưởng này cũng đủ để kết bạn xem sao.Quan hệ trong chốn hậu cung này vốn cũng chẳng mong ai thật lòng,

Ngô Hiểu từ trạng thái tinh thần suy sụp, rất may mắn trở về. Anh tận mắt trông thấy cái chết của cha, bị sức ép phải ngồi tù. Anh vẫn cho rằng, cái chết của bố và tội của mình tất cả đều do Lâm Tinh tố cáo! Nhưng cuối cùng Lâm Tinh đã chứng minh sự thật: “Trái tim chết” của Ngô Hiểu, hay vì sự “phản bội” của vợ.Nếu anh không còn yêu Lâm Tinh thì đấy chỉ là nỗi đau ngắn ngủi không còn gì đơn giản cho bằng. Nhưng khi anh nói không yêu thì phát hiện tình yêu đã bám rễ tận xương tủy, khắc sâu vào linh hồn anh. Vết thương không kín miệng, nhức nhối không chịu nổi. Bây giờ Lâm Tinh mới hiểu tại sao Ngô Hiểu trốn chạy đến một thành phố xa xôi, giấu mình trong biển người. Có thể lúc ấy anh chỉ nghĩ đến giải thoát duy nhất là tránh xa tình yêu đã đem đến thất vọng và thương đau nhưng không thể quên.Lúc bấy giờ anh gặp cô gái người Hoa bang Texas. Trên người anh không có nổi một đồng. Ban ngày anh phải tìm những nhà hàng, tiệm ăn nhỏ cần thuê làm những việc cực nhọc, buổi tối đến các quán bar chơi saxo bên bàn khách, cách diễn ấy chẳng khác nào kẻ đi xin ăn. Chủ quán không cho tiền, thu nhập của anh hoàn toàn dựa vào tiền khách cho, có lúc thổi cả tối chẳng được đồng nào lại còn bị khách nhìn khinh bỉ. Hôm ấy cô gái kia đang ăn cơm, thấy bàn bên khách nghe xong một khúc nhạc nhưng không cho anh đồng nào lại còn sỉ nhục. Anh nhẫn nhục nghe, nét thanh cao trên khuôn mặt không còn nguyên nhưng vẫn hằn sâu. Cô gái bị khuôn mặt thần tượng và sự im lặng bằng vàng của anh nhanh chóng chinh phục. Cô mời anh đến thổi một bài, cho anh rất nhiều tiền. Nhưng thật bất ngờ, chàng trai thổi saxo lại tỏ ra lạnh lùng. Cho dù dung nhan, sự nhiệt tình và giàu có của cô gái, thậm chí cả khí chất và sự giáo dưỡng của cô rất có thể làm bất cứ chàng trai nào cũng phải rung động, nhưng Ngô Hiểu không hiểu nổi vào lúc anh giận Lâm Tinh đến tận xương tủy vẫn thầm nhớ đến cô. Anh không hiểu được rằng, Lâm Tinh đã chiếm vị trí sâu nhất trong trái tim mềm yếu của anh. Rất nhiều đêm yên tĩnh, nằm trên cái giường của một nhà trọ nóng bức trong ngõ Thượng Hải, anh chỉ lặng lẽ nghĩ đến Lâm Tinh. Lâm Tinh nghèo lại đau ốm giày vò, biết lấy ai chăm sóc? Không ai chăm sóc Lâm Tinh có thể chết không? Cái cảnh tượng dễ sợ ấy không chỉ một lần làm anh sợ hãi tỉnh mộng. Anh giận Lâm Tinh. Nhưng nghĩ đến cảnh cô chết trong cô đơn, lòng anh lại như dao cắt. Họ đã có một thời gian sống chết bên nhau và đã từng hẹn ước. Anh và cô gái Texas gần nhau vừa độ, thân mật vừa phải, nhưng sự cầu cứu đầu tiên của anh đối với cô gái đấy là khoản năm trăm ngàn đồng khó nói nên lời.Cô gái bang Texas nhận lời, với cái thẳng thắn và cuồng nhiệt kiểu Mỹ, cô bày tỏ tình yêu với Ngô Hiểu. Đồng thời, được bố và luật sư chỉ dẫn, với quy tắc thương mại kiểu Mỹ, cô thu xếp khoản tiền đầu tư tình cảm. Năm trăm ngàn tiền mặt rất nhanh chóng được gửi đến địa chỉ Ngô Hiểu chỉ định, đồng thời để trả “món nợ” của anh, là một bản thỏa thuận ly hôn ủy quyền cho luật sư khởi thảo và Ngô Hiểu ký tên. Giống như phương án hồi xưa ông Ngô Trường Thiên đề xuất ở chùa Đàm Chá, cuộc sống giàu tình cảm của Lâm Tinh không tách khỏi thương vụ giao dịch, trao đổi.Có thể vì vậy mà cuộc đời cô rất giàu tình cảm, được đất trời nuôi dưỡng bao đêm ngày. Buổi chiều mất hết cảm xúc, Ngô Hiểu nhận được lá thư của viên cảnh sát lớn tuổi, trong thư nói có việc liên quan đến chuyện của bố anh, nhưng quan trọng hơn, ông nói đến Lâm Tinh. Thư của ông nói rõ đầu đuôi câu chuyện kia và tình yêu nồng cháy của Lâm Tinh dành cho anh, sự bảo vệ và cầu cứu của cô. Ngô Hiểu tìm một nơi vắng người, đọc đi đọc lại lá thư. Anh lặng lẽ khóc. Khi anh định quay về thì phát hiện mình không được làm chủ mình. Anh đã bị người khác mua bằng khoản tiền năm trăm ngàn đồng. Anh đã ký vào bản thỏa thuận ly hôn. Cô gái bang Texas toàn tâm toàn ý vì anh, rất chân tình, không chấp nhận anh từ bỏ hợp đồng. Không những anh phải cõng trên lưng gánh nặng lương tâm và đạo đức, có thể còn chịu trách nhiệm nào đó trước pháp luật. Hiểu biết về pháp luật của anh kém đến mức đáng thương. Vị luật sư kia chỉ nói vài ba câu là anh không còn biết nói gì. Cách tốt nhất của anh là không để họ tìm thấy Lâm Tinh dẫn đến việc cái tờ thỏa thuận ly hôn anh đã ký không có cách nào thực hiện. Anh nói với họ địa chỉ biệt thự Kinh Tây. Tất nhiên vị luật sư lên Bắc Kinh, đến biệt thự Kinh Tây, không thể tìm thấy Lâm Tinh. Theo Ngô Hiểu nói, người bỏ nhà ra đi không tìm thấy không phải là anh, mà là Lâm Tinh, vợ anh. Cho nên tối hôm ấy, Lâm Tinh bỗng xuất hiện ở hộp đêm Đức Châu, khác nào cô tự sa vào lưới.Sự xuất hiện của Lâm Tinh khiến cho cô gái bang Texas nhận ra sự việc không đơn giản. Ánh đèn đường phố Bờ Sông cho cô gái thấy rõ cảnh tượng xúc động khi Ngô Hiểu và Lâm Tinh gặp lại nhau. Vậy là cô gái với tốc độ nhanh nhất, thu xếp để Ngô Hiểu ra nước ngoài, đồng thời tạm thời giấu khoản tiền di sản vị luật sư kia đem về. Vào lúc đó, lòng dạ cô gái còn thâm độc hơn ai hết.Đấy là câu chuyện của Ngô Hiểu, chuyện kể tám ngày tám đêm không hết nhưng chỉ vài ba câu có thể khái quát, kết thúc câu chuyện là Ngô Hiểu trở về. Chuyến thăm của viên cảnh sát lớn tuổi trước hôm anh đi Mỹ đã bày mưu xúi giục anh. Ông tạo điều kiện để Ngô Hiểu trước lúc bước lên máy bay, dùng khoản tiền bảy triệu chín trăm chín mươi ngàn, đủ lợi thế chuộc lại tình yêu của mình.Cuộc sống hạnh phúc của Lâm Tinh và Ngô Hiểu lại bắt đầu. Căn nhà nhỏ trong ngõ Dương Chậu lại ấm lửa bếp. Ngô Hiểu trở về với ban nhạc Thiên Đường, vẫn có rất nhiều fan hâm mộ, gồm cả các cô gái trẻ rất yêu quý anh, nhưng Ngô Hiểu đã quen với gia đình, quen với chỉ yêu một người và chỉ một người yêu mình.Vào một buổi trưa gió nhẹ trời trong, họ nhận được một phiếu gửi tiền. Phiếu gửi tiền trị giá bảy triệu bốn trăm năm mươi ngàn. Cô gái bang Texas gửi trả lại di sản của Ngô Hiểu, trừ khoản chí cho tình yêu của cô ta và khoản lợi tức tương ứng, không thừa không thiếu một xu. Kèm theo phiếu gửi tiền là biểu lãi suất cùng kì của ngân hàng để làm bằng chứng rõ ràng và công bằng.Cuộc sống của hai người bỗng chốc trở nên giàu có sẽ thế nào? Lâm Tinh chưa kịp tính đến. Hai người có thể yêu nhau bao lâu càng không thể quy hoạch trước. Không có tình yêu vĩnh hằng, Lâm Tinh bình tĩnh nhắc nhở mình. Nhưng cô vẫn toàn tâm toàn ý yêu Ngô Hiểu, yêu anh không để đất trống. Cô tận hưởng quá trình yêu và tôn trọng lẫn nhau. Quá trình ấy cũng là mục đích của cô. Cô không chú ý đến tình yêu của mình một ngày nào đó khó đoán biết, sẽ xảy ra kết cục nào ngoài ý muốn.Chú thích[1] Dương Bạch Lao, Hoàng Thế Nhân và Hỉ Nhi là những nhân vật trong phim Bach Mao Nữ rất nổi tiếng thời cải cách ruộng đất ở Trung Quốc – ND.[2] Trong tiếng Trung Quốc, bang Texas được gọi tắt là Đức Châu – ND.HẾT.Thất Sơn Truyện

lên, mắt nhìn về chậu máu chó mực cách đó không xa, chậu máu chó mực sau khi dùng để ngâm tấm lưới vẫn chưa bị đổ đi tý nào, mà giữ lại ở chỗ

thấy thì rất vui mừng, cũng không để ý xem xung quanh có người

Sáng hôm sau, bất ngờ là Dạ Đình Sâm không đi làm từ sớm, vậy nên hai người có thời gian cùng ăn sáng với nhau.Tầm mắt của cả hai lơ đãng đối diện, Nhạc Yên Nhi lập tức nhớ tới bầu không khí kỳ quặc tối qua, xong nghĩ về tin nhắn của Anjoye, cô liền né tránh cái nhìn của Dạ Đình Sâm.Dạ Đình Sâm không hề biết trong nội tâm người đối diện đang có nhiều biến động to lớn như vậy, hắn chỉ cho rằng cô đang thẹn thùng nên cũng cảm thấy khá vui.Bữa cơm hài hòa đến kỳ lạ, Dạ Đình Sâm còn chủ động đưa nước dâu cho Nhạc Yên Nhi, quản gia Thẩm thì suýt nữa lệ tuôn đầy mặt.Quả nhiên có thiếu phu nhân là khác hẳn! Thiếu gia bây giờ ôn hòa hơn nhiều, tuyệt đối không còn giống ngọn núi băng khổng lồ, chẳng ai dám tới gần như trước nữa.Ăn sáng xong, lúc mợ Trần tới thu dọn bát đĩa, Dạ Đình Sâm cũng hỏi bâng quơ: Hôm nay em định đi đâu? Em định tới công ty, hôm qua xảy ra chuyện như vậy nên buổi thử vai cũng bị ngừng lại, em phải đến báo cáo cho người đại diện biết rồi xem thử có kịch bản nào ổn ổn hay không.Nghe thấy thế, làn mi dài của Dạ Đình Sâm khẽ khép lại, ánh mắt cũng lạnh đi: – Em vẫn muốn đi thử vai à? Nhạc Yên Nhi không rõ ý của hắn là gì: Đương nhiên rồi, đây là công việc của em mà. Công việc của em? Cho nên em vẫn thường tới những đoàn phim ngay cả việc bảo hộ cũng không nên thân như thế? Sắc mặt Dạ Đình Sâm càng khó coi hơn.- Ngành giải trí bây giờ cạnh tranh khốc liệt lắm, có cơ hội để thử sức đã không tệ rồi, làm gì đến lượt em chọn này chọn nọ.Ngay cả cơ hội thử vai hôm qua cũng là do người đại diện đã tốn rất nhiều công sức mới lấy được cho em đấy.Nhạc Yên Nhi thầm nghĩ Dạ đại thiếu gia này quả thực không biết khó khăn của nhân gian, bản thân hắn ngậm thìa vàng ra đời, vậy nên cũng nghĩ tất cả mọi người đều có quyền kén cá chọn canh sao.Cô chỉ là một diễn viên nho nhỏ, lại không có ai chống lưng, nếu còn dám chọn này lựa nọ thì đã sớm chết đói rồi.- Không nên đi.Dạ Đình Sâm rất ít khi nói chuyện với cô bằng giọng lạnh lùng như thế.Nhạc Yên Nhi ngạc nhiên: Vì sao? Những đoàn phim nhỏ như thế thậm chí còn chẳng thể đảm bảo được an toàn cho em, cũng giống như hôm qua vậy, nếu lại xảy ra chuyện không may thì phải làm sao? Dạ Đình Sâm nhíu mày, hắn thấy cô quả là vô lý.- Nhưng làm diễn viên là phải đối mặt với những nguy hiểm như vậy, với lại em cũng có bảo hiểm mà.Sắc mặt Dạ Đình Sâm lại càng khó nhìn hơn nữa: Cho nên vấn đề ở đây là tiền à? À, có một phần nguyên nhân là vì tiền, dù sao thì em cũng phải sống chứ. Cát xê để em nhận một bộ phim là bao nhiêu? Ba triệu? Hay năm triệu? Số tiền này tôi sẽ trả cho em, em đừng đi thử vai nữa.Giọng Dạ Đình Sâm hời hợt như chuyện này căn bản chẳng có gì to tát vậy. Ý anh là gì? Tiền sinh hoạt mà em cần, tôi cho em, em không cần đi đóng phim làm gì cả. Nhạc Yên Nhi bị chọc giận thật rồi.- Dạ Đình Sâm, anh đừng coi thường người khác như vậy có được không? Đúng, tôi chỉ là một diễn viên nhỏ bé thôi, tôi cũng chưa bao giờ được góp mặt trong tác phẩm lớn nào hết, nhưng đây là sự nghiệp của tôi! Tôi muốn làm việc mà mình thích, dù cho có nguy hiểm đi nữa tôi cũng cam lòng! Có lẽ anh vừa sinh ra đã có mọi thứ, cũng thuận buồm xuôi gió nên không thể nào hiểu được tình yêu nghề của tôi, nhưng xin anh hãy dành cho tôi sự tôn trọng nhất định được không? Chẳng ngờ Nhạc Yên Nhi sẽ tức đến như vậy, Dạ Đình Sâm có chút kinh ngạc.Dạ Đình Sâm luôn lạnh mặt lạnh lòng vậy mà lại vô thức định giải thích: – Tôi không có ý coi thường em…Nhạc Yên Nhi cũng rất nghiêm túc: – Dạ Đình Sâm, hợp đồng giữa chúng ta chỉ có nửa năm, sau khi nó kết thúc, tôi còn phải quay về với cuộc sống của mình, tôi sẽ không từ bỏ sự nghiệp vì bất kỳ điều gì, nếu anh không thể chấp nhận được chuyện này thì chúng ta kết thúc hợp đồng ngay bây giờ còn kịp.Nói xong, cô cầm túi đứng lên: – Tôi đi trước đây.Cô không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.Quản gia Thẩm đứng một bên, chứng kiến tất cả cuộc đối thoại của hai người, ông gần như ngừng thở, cũng không dám có động tác mạnh nào.Trời ơi, sao thiếu phu nhân lại dám nói chuyện với thiếu gia như thế? Ông cảm nhận được không khí quanh thiếu gia đã giảm tới mấy độ chỉ trong tích tắc, cứ như có khí lạnh dày đặc tràn ra khỏi người thiếu gia vậy.Đúng là yên lặng trước bão tố! Thấy ngón tay thon dài của Dạ Đình Sâm đang nắm chặt tách cà phê, quản gia Thẩm có thể tưởng tượng tới vận mệnh nát tan sau đó của nó.Nhưng nằm ngoài dự kiến của quản gia Thẩm, Dạ Đình Sâm không hề quẳng tách cà phê xuống đất mà chỉ bình tĩnh đặt nó lên chiếc đĩa tráng men.Một lát sau, chính Dạ Đình Sâm là người phá vỡ bầu không khí yên lặng trong phòng ăn.- Quản gia Thẩm.Quản gia Thẩm vội vàng lên tiếng: Thiếu gia. Tôi nói sai điều gì à? Quản gia Thẩm cứ ngỡ mình nghe nhầm, ông giật mình đến độ vô ý ngẩng đầu lên.Cho tới lúc đối diện với đôi mắt lạnh thấu xương của hắn, ông mới nhận ra mình đã vi phạm vào quy tắc “Không được nhìn thẳng vào mắt chủ nhân” của các quản gia trong hoàng thất Anh quốc.Điều này không thể trách ông được, hầu hạ thiếu gia đã sắp hai mươi năm, ông chưa bao giờ nghe thấy thiếu gia nói mình sai.Thiếu gia nhà ông là ai? Là người thừa kế của LN, là rồng giữa loài người đó, từ nhỏ đã được nhận phương pháp giáo dục tốt nhất, tiếp xúc với những thứ cao cấp nhất, năm sáu tuổi đã bắt đầu dự thính các buổi họp ban giám đốc cùng lão gia, mười lăm tuổi bắt đầu tiếp quản công việc của công ty, sát phạt quyết đoán, không chút lưu tình.Thế mà bây giờ, thiếu gia hoàn mỹ không khuyết điểm ấy lại đang ngồi yên lặng, hỏi ông rằng mình sai ở đâu.Quản gian Thẩm cứ thầm cảm khái không thôi.- Thưa thiếu gia, ngài không sai ạ.Trong lòng ông, thiếu gia mãi mãi không phạm sai lầm.- Nhưng cô ấy rất tức giận.Quản gia Thẩm thầm thở dài, thiếu gia nhà mình thông minh hơn người, đáng tiếc về mặt tình cảm thì đây là lần đầu tiên mới có trải nghiệm.- Thiếu gia, thiếu phu nhân thích đóng phim, thế nhưng ngài lại không quan tâm đến sự yêu thích của cô ấy mà cấm cô ấy diễn, dù cho ngài có ý tốt muốn bảo vệ thiếu phu nhân nhưng như thế sẽ khiến cô ấy khó chịu trong lòng, cho rằng ngài đang kìm kẹp cô ấy, như thế thiếu phu nhân sẽ không thể hiểu được ý của ngài.Mắt phượng vẫn hờ hững như cũ nhưng lại có vẻ như đang suy nghẫm điều gì.Ngay lúc này, chuông cửa vang lên, quản gia Thẩm khẽ thở phào, nói: – Thiếu gia, thư ký tới đón ngài rồi.Dạ Đình Sâm thờ ơ gật đầu.Mợ Trương mở cửa, thư ký đi sau bà vào nhà, lễ phép thưa: Chủ tịch, có thể xuất phát rồi ạ. Đi tìm hiểu xem bộ phim đang được đầu tư lớn nhất hiện này là gì. Vâng…? Thư ký của Dạ Đình Sâm theo hắn đã nhiều năm, cũng sớm nhìn quen sóng to gió lớn, cậu ta vô thức đáp lời rồi mới phản ứng được Dạ Đình Sâm vừa nói gì.Hôm qua, chủ tịch tới Công ty giải trí Ảnh Sơn, hôm nay lại điều tra phim được đầu tư lớn, thế cuối cùng là như thế nào? Sao chủ tịch lại quan tâm tới giới giải trí như thế? Chẳng lẽ hướng đi của công ty thay đổi thật à? Dạ Đình Sâm liếc nhìn thư ký, ánh mắt khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực.- Có vấn đề gì sao? Thư ký lập tức nghiêm chỉnh lại, đứng thẳng tắp, đáp cực rõ ràng: – Thưa chủ tịch, không có vấn đề gì ạ.Như nhớ ra điều gì, Dạ Đình Sâm lại bổ sung một câu: – Phim phải an toàn.Thư ký sửng sốt.Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên cậu ta nghe thấy chuyện có thể dùng hai chữ “an toàn” để đánh giá một bộ phim.Mặc kệ phản ứng của thư ký, Dạ Đình Sâm đứng dậy: – Đến công ty.Kết Hôn Chớp Nhoáng

quá sợ vẽ không đủ.Tôi

không để ý đến việc này, kéo cô đi về phía trước, đến trước xe mới nhét

ngưỡng mộ. Họ thầm tự trách mình: Sao nhà mình không sinh được đứa con

đặc biệt coi trọng cái này mà là cô thật sự cũng không có việc gì cần

thành ý. Hách An, anh đã trực tiếp tỏ tình với em, em có đồng ý làm bạn

nữa.Đọc Tả truyện là để y cảm thấy nàng không hiểu chữ nghĩa cho lắm, và mục đích chân chính sau đó nữa là để phá vỡ sự đề phòng hậu

cái gì đó quý giá một chút, cậu thích không? Khi nào bôi son nhớ chụp

tính của con người thực ra có thể hình dung bằng một từ “bần tiện”, vì sao nghe

khi những việc trước kia chúng tôi đều biết quá rõ.Còn hôm

“Trong miệng em có mùi rượu rất nồng.” Nhiệt độ môi cô rất cao, nóng nóng, dán trên môi anh khẽ chuyển động, làm anh cảm giác mùi rượu trong miệng cô càng đậm hơn.“Nói bậy.” Nữ ma nem phủ nhận “Tôi không có uống rượu.”“Vậy em uống gì rồi?”

trong học tập, đến gần cuộc thi thì thông báo cho sinh viên thời gian cụ thể, từ đó chương trình học coi như là đã xong.Bởi vì cuối tuần này Hàn Cố Diễn không

thì phản ứng của khán giả như vậy cũng đúng. Vạn Vĩnh chỉ cầm thanh kiếm đưa

dàng gì, hơn nữa nàng cũng đâu thật sự đau lòng, sao phải so đo vài câu

làm cho đàn ông phải phát cuồng.Bàn tay to của Hàn Cố Diễn tìm kiếm dưới lớp áo của cô, bị ngăn cách bởi lớp quần áo làm cho anh rất khó hoạt động, “San San, chật quá, chúng ta cởi ra, được không?”Giọng nói của Hàn Cố Diễn rất đáng thương, nghe thấy thế San San hoảng hốt, “Không được đâu, sẽ lạnh đấy.” Cô cũng không biết đang xảy ra chuyện gì, câu nói không có ý tứ không có suy nghĩ này tuôn thẳng ra từ đại não.“Không đâu.” Hàn Cố Diễn vừa khẽ gặm cắn cổ cô, tay vừa không ngừng lôi kéo vạt áo của cô, “Có mở hệ thống sưởi ấm rồi, không lạnh đâu, chúng ta đắp chăn mềm lên, được không, San San.”Giọng nói của Hàn Cố Diễn trầm thấp mềm

được.Cô ta mà bà nội nói là chỉ mẹ tôi, phía sau tự nhiên chính là nói bố tôi rồi, đúng như tôi nghĩ, bố có nỗi khổ tâm riêng.Nhưng tôi thực sự không hiểu nổi, mẹ tại sao lại muốn giết tôi chứ?

đáp: Không nói được.Tôi lại

để lỡ, nhóc con, lập tức cõng thi thể, chúng ta đi tới mộ phần tổ tiên.Lương tiên sinh thấp giọng lên tiếng, mà lúc này, tôi cũng đến bên

gần đây giang hồ lòng người bất nhất, cho nên không thể tiếp tục duy trì. Một

liền có nội lực. Người của Thiếu Lâm thì không ổn, nghe nói mới luyện được hai

của anh sắp giữ không được nữa thì còn làm nên chuyện gì đây.”San San nghe thấy anh lại bắt đầu nói

người nói, đó là do thiên tử phạm sai lầm, ông trời mới trút cơn giận lên đầu

nói: Thanh kiếm này…Hỷ Lạc

tòi nghiên cứu, lại nhanh chóng gật đầu, cuối cùng thật sự không nhịn

kinh sợ, phải biết rằng trong đây có mười bảy cái xác.Kiểm tra một lúc không có vấn đề gì, tôi bèn vội vàng đi ra khỏi nhà

thì tuyệt đối phải nhất trí đồng lòng. Chuyện thứ hai là phải nắm được

đơn giản, tôi đến trước linh vị nhìn một chút, là biết bát tự sinh thần

suy nghĩ của một mình muội, song mọi thứ đều không giống như lần trước, mà lần

thường một chút.Tôi

hỏi: Hỷ Lạc! Hôm nay đã đi bốn năm chục dặm rồi, con Lép thế mà còn chưa ngủ,

hiểu Lương tiên sinh đang muốn làm gì, ông nội cũng bảy tám mươi tuổi

Dựa theo lịch trình sau khi thay đổi, Tống Như lúc này hẳn phải mặc bộ nội y hở hang thiếu vải kia xuất hiện trước công chúng, hơn nữa sau khi chụp ảnh xong, còn chấp nhận lời phỏng vấn của phóng viên.Bọn họ vốn dĩ cho rằng có thể thấy vóng dáng đẹp đẽ của Tống Như, không ngờ rằng…”Tôi muốn nói rõ với câc người một chuyện, tôi từ chối chụp quảng cáo lần này, hơn nữa sẽ mãi mãi không bao giờ mặc thứ đồ rác rưởi đó của mấy người.””Cô nói gì?”Mấy ông chủ này bị Tống Như ở trước mặt trách mắng, sắc mặt đều trở nên khó coi.Bùi Lạc Phong trực tiêp kéo Tống Như lại: “Tôi đồng ý cô sắp xếp chuyện phỏng vấn trước, cô đừng có mà càng quấy như vậy, chuyện quảng cáo này bàn lại sau.”Tống Như liếc hắn ta một cái, trực tiếp hất bỏ bàn tay đang nắm lấy tay mình của anh ta, cô đã đoán trước được Bùi Lạc Phong sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy, hắn chỉ đang muốn kéo dài thời gian của mình.Tống Như nhìn ra phía sau lưng bọn họ, phóng viên mà Bùi Lạc Phong sắp xếp đã đem máy quay phim đến, mặc dù bọn họ là được mời tới, nhưng lại vì muốn giành được tiêu đề nóng, Tống Như không hề lo lắng bọn họ sẽ giúp Bùi Lạc Phong che đậy mọi thứ xảy ra hôm nay.Cô lập tức lên giọng: “Quảng cáo này tôi không hề tự nguyện chụp, là công ty giải trí Huy Hoàng dựa vào điều khoản ngang ngược uy hiếp tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm trước công chúng, từ chối chụp quảng cáo cho loại sản phẩm không ra gì này.””Hôm nay tôi không chụp, sau này cũng tuyệt đối không chụp.””Ranh giới cuối cùng của tôi không người nào có thể thay đổi.”Ảnh Hậu Của Chàng Tổng

Hình phụ gặp Diệp Văn Hiên cũng sẽ lên tiếng chào hỏi, bảo bà vú mang trà bánh cho cậu, Hình Dật thì đặc biệt thích mời cậu ngồi bên cạnh kể một chút về công việc của anh trai, còn hỏi anh trai mình có quen bạn gái gì hay không.”Tôi vẫn luôn ở trong nhà, rất hiếm khi đi ra ngoài nên cơ hồ không biết gì về tình huống kết giao bạn hữu của anh ấy.” Hình Dật có chút xấu hổ, hắn ngồi trong vườn hoa hậu viện, vừa vẽ vừa nói chuyện phiếm với Diệp Văn Hiên: “Tôi rất sùng bái anh cả, thế nhưng anh ấy quá nghiêm túc, bình thường không thích nói mấy chuyện này với tôi, tôi… tôi thật sự muốn biết thêm về anh ấy…”Diệp Văn Hiên nhớ tới gương mặt tuấn tú như bị tê liệt của Hình Uyên, ảm thấy Hình Dật dùng từ “nghiêm túc” thực sự quá ôn nhu.Sau đó cậu mới đáp: “Anh của cậu thật ra cũng không thường ở công ty, nửa tháng nay anh cậu phải ra ngoài tỉnh bàn bạc hạng mục, hẹn gặp người đối tác hùn vốn, thị sát chi nhánh công ty ở các nơi, có khi một ngày phải đi tới ba thành phố, quả thực là đi đường như lướt gió vậy.””Bất quá có vài hoạt động tôi không thể dự thính nên tôi liền ở lại trụ sở chính B thị, nấy chuyện này nghe được từ nhóm trợ lý.” Cậu giải thích: “Nếu là ở tổng bộ thì ngược lại có rất nhiều cô gái nhớ thương Hình tổng, cậu cũng biết mà, Hình tổng có điều kiện tốt như vậy, rất nhiều cô gái xem anh cậu là tình nhân trong mộng a.”Nói tới đây Diệp Văn Hiên lại nhớ tới vị đồng sự nhiếp ảnh tiền nhiệm, khóe miệng không khỏi giật giật.Hình Dật gật đầu, tiện tay vẽ một con bướm trong bức tranh: “Nhóm tiểu thư thế gia cũng rất thích anh tôi, bất quá tôi không thấy ảnh dẫn bọn họ về nhà.” Vừa nói, Hình Dật vừa sâu kín nhìn Diệp Văn Hiên: “Chỉ dẫn vài nam nhân về mà thôi.”Đề tài này tựa hồ có chút nguy hiểm, đã bắt đầu có hơi hướm liên quan tới riêng tư của Hình Uyên, Diệp Văn Hiên sáng suốt lập tức lảng sang chuyện khác: “Tiểu Dật, tôi thấy ánh mắt mọi người trong nhà cậu đều có màu đen, chỉ có anh cậu là mắt lam thôi à?”Động tác của Hình Dật hơi khựng lại, tùy tiện nói: “Đúng vậy, chỉ có anh tôi là vậy thôi.”Nói xong, hắn nghiêng đầu nhẹ nhàng hỏi: “Anh Diệp, nghe nói trước kia anh học thiết kế, nhất định vẽ rất đẹp đi?”Diệp Văn Hiên sờ mũi: “À, không dám nói là rất đẹp, chỉ là biết chút kiến thức cơ bản mà thôi.”Hình Dật lập tức hưng phấn đưa bút vẽ cùng nước màu qua: “Anh giỏi vẽ gì, quốc họa hay sơn dầu?”Diệp Văn Hiên khiêm tốn nói: “Đều biết một chút.””Thật lợi hại.” Hình Dật cười tới mặt đỏ bừng: “Anh Diệp, anh vẽ một con bướm đi, ở ngay bên cạnh con của em vẽ này.”Diệp Văn Hiên không từ chối, cầm bút vẽ một chút, vẽ ra một con bướm giương cánh muốn bay vút lên.So với con bướm ở bên cạnh, nó lớn hơn một vòng, đôi cánh vàng lam vừa hoa lệ lại ưu nhã, thực làm Diệp Văn Hiên liên tưởng tới con ngươi của người nào đó.Cặp mắt kia dưới ánh mặt trời long lanh lóe sáng, giống như viên đá quý được mài dũa, là con ngươi có mị lực nhất mà cậu từng thấy.Hình Dật: “Wow, con này còn dễ nhìn hơn con tôi vẽ!”Diệp Văn Hiên nháy mắt tỉnh hồn, vội vàng phụ họa vài câu.Hai người vừa trò chuyện vừa vẽ, không hề chú ý trên căn phòng ở lầu ba tòa nhà ở phía sau, chủ nhân của cặp “lam ngọc” làm Diệp Văn Hiên cực kỳ lưu tâm đang lẳng lặng chăm chú nhìn bọn họ.Một lát sau, chủ nhân cặp mắt đó buông rèm cửa sổ, xoay người rời đi.Ngày 5 tháng 3, nhóm mười mấy người của tập đoàn Hình thị lên máy bay riêng bay tới Luân Đôn.Lúc tới Luân Đôn đã là hơn ba giờ chiều, Diệp Văn Hiên cùng đồng nghiệp theo lối khách VIP rời khỏi sân bay, trước khi lên xe Hình Uyên mặt không biểu tình bắt tay nhóm nhân viên tiếp đón, ngoài cửa có truyền thông đặc biệt chờ đợi chụp lại đoàn người mới từ Hoa quốc tới, ngày mai trên đầu đề mảng tin chính trị sẽ có bài viết về vị “Hình Uyên ba ba” có giá trị hơn trăm triệu này. (tiền tệ tính theo NDT)Thấy trận thế này Diệp Văn Hiên cuối cùng cũng nhớ tới nhiệm vụ chuyến này của mình, cậu vội vàng giơ máy ánh đứng ở vị trí cách xa mọi người một chút, “răng rắc” lưu giữ khoảnh khắc này vào ống kính.Đến khách sạn, phó tổng của khách sạn Hoa Hạ đích thân ra mặt cùng một vị trợ lý của Hình Uyên làm thủ tục nhận phòng, lão tổng khách sạn thì cũng Hình Uyên ngồi trong phòng VIP trò chuyện.Cạnh cửa là vài nhân viên an tinh, Diệp Văn Hiên đi theo sau mông Hình Uyên, được chấp thuận chụp vài tấm hình rồi bị đuổi đi.Đỉnh ánh mắt không mấy hứng thú của vị lão tổng gốc Hoa kia, Diệp Văn Hiên bình tĩnh làm việc, sau năm phút liền rời đi, không hề dây dưa loằng ngoằng, so với đám ký giả vừa thấy Hình Uyên đã kích động tới mắt lóe áng kia thực sự là tràn đầy thanh thuần không hề làm bộ làm tịch.”Hình tiên sinh, nhân viên quý phương* làm việc thật sự rất chuyên nghiệp.” Ông giơ ngón cái, nhiệt tình muốn tạo quan hệ tốt với Hình Uyên. (cách nói khách sáo sang trọng)Hình Uyên bình tĩnh đáp lại: “Công việc tiếp đón của quý phương rất tỉ mỉ, tôi rất hưởng thụ.”Lão tổng khách sạn cười ha hả: “Quá khen! Quá khen rồi a ha ha ha!”Hình Uyên: “Tôi chưa bao giờ phóng đại, chỉ nói sự thật.”Lão tổng: “Không dám nhận, không dám nhận a ha ha ha…”Diệp Văn Hiên lại càng bước nhanh hơn khỏi phòng VIP, cảm giác da gà trên người mình rụng hơn ba cân rồi.Mười mấy nhân viên sau khi đăng ký thông tin xong lập tức vào ở, Diệp Văn Hên ở chung phòng với một vị văn viên, hai người đều là lần đầu tiên gặp mặt, bị phân ở chung một phòng liền tự giới thiệu.Người trẻ tuổi kia đưa tay tới: “Tôi là Trương Chân, là nhân viên dưới tay Nguyễn trợ lý, anh cứ gọi tôi là Tiểu Trương được rồi, mấy ngày này xin chiếu cố nhiều hơn hehe.”Diệp Văn Hiên cầm tay đối phương: “Xin chào, tôi là Diệp Văn Hiên, là nhiếp ảnh gia.””Tôi có nghe qua đại danh của anh.” Trương Chân cười nói: “Nhóm nữ đồng nghiệp bên này ngày nào cũng nhắc tới anh nên tôi có ấn tượng.””Ồ?” Diệp Văn Hiên tò mò: “Ngày nào cũng nhắc tới tôi?”Trương Chân: “Nói vị nhiếp ảnh gia mới tới cực kỳ đẹp trai, mấy cô gái kia muốn tìm thời gian tới hỏi anh xem đã có bạn gái hay chưa.” Vừa nói, Trương Chân vừa thở dài: “Nếu dáng dấp tôi được như anh thì khẳng định sẽ dễ tìm đối tượng rồi a.”Diệp Văn Hiên ho khan: “Tôi cảm thấy mỷ quan nội tại quan trọng hơn, Tiểu Trương, cậu cũng rất tốt.”Trương Chân nhất thời vui vẻ: “Anh Diệp khen cho em vui thôi, mọi người hay nói soái ca mỹ mỹ thường rất cao lãnh, bất quá anh Diệp thật sự rất tốt tính a.”Vậy mới dễ làm quen với đồng nghiệp.Bởi vì Hứa Ngôn bị lưu lại B thị nên Diệp Văn Hiên liền hỏi Nguyễn Ngọc San về hành trình của Hình Uyên, bên Nguyễn trợ lý tựa hồ đang bận, qua một lúc sau mới trả lời tin.[Hôm nay không cần đi cùng, cậu có thể tự do hoạt động, ngày mai tới công ty Wright thị sát, cậu đi cùng.]Diệp Văn Hiên suy đoán có lẽ hôm nay Hình Uyên có hoạt động riêng gì đó, cậu vừa nghĩ xem làm thế nào tìm hiểu được số phòng Hình Uyên vừa gửi tin cám ơn Nguyển Ngọc San.Lúc này ở Luân Đôn là gần sáu giờ tối.Trương Chân từ bên ngoài quay lại, chào hỏi:”Anh Diệp, đồng nghiệp phòng kế bên định xuống lầu ăn cơm tối, chúng ta cũng đi đi?”Diệp Văn Hiên lấy lại tinh thần: “Ừm.”Tới phòng ăn ở tầng ba khách sạn thì phát hiện không có bao nhiêu đồng nghiệp, hỏi ra mới biết bọn họ vẫn còn nằm trong chăn điều chỉnh thời gian chênh lệch, Trương Chân kéo Diệp Văn Hiên tới ngồi chung bàn với bốn năm vị đồng nghiệp rời chờ phục vụ tới gọi món.Diệp Văn Hiên nhìn trái nhìn phải một chút: “Sao không thấy Nguyễn trợ lý cùng Hình tổng?””Nguyễn trợ lý không ở chung tầng với chúng ta, người ta ở cách vách phòng Hình tổng a, khẳng định có phục vụ tận phòng, việc gì phải xuống tận đây dùng cơm chứ.” Một vị đồng nghiệp vừa gọi thức ăn vừa nói: “Mới vừa nãy tôi lên tìm Nguyễn trợ lý nói chuyện, vào phòng mới biết cực kỳ sang trọng luôn a. Lúc đi ra tôi thấy cổ đi vào phòng bên cạnh, tôi đoán đó là phòng của Hình tổng.”Đám người lập tức “à à à” cùng lộ ra biểu tình ngầm hiểu, Trương Chân nhìn người này một chút người kia một chút: “Anh trai, bọn anh à à cái gì vậy?”Người nọ vỗ một cái vào ót Trương Chân: “Chưa từng nghe tới tiểu cố sự của Nguyễn trợ lý cùng Hình tổng của chúng ta à?”Trương Chân: “Hả? Nguyễn trợ lý cùng Hình tổng?””Chậc, đó là kết luận được đám cấp dưới chúng ta đúc kết được sau nhiều lần trải nghiệm thực tế.” Người nọ thần thần bí bí nói: “Tôi nói cho cậu biết a, không chỉ Nguyễn trợ lý đâu mà còn có rất nhiều trợ lý cùng với Hình tổng, Trương trợ lý cùng Hình tổng, Triệu trợ lý cùng Hình tổng, Hàn trợ lý cùng hình tổng…”Diệp Văn Hiên: “…” Eo ơi, cái đám nhân viên này đúng là rảnh tới đau trứng mà.”H… hả?” Trương Chân ngây ngốc: “Mười vị trợ lý của Hình tổng… không, không thể nào đi…” Chẳng lẽ Hình tổng đều có một chân với hết thảy trợ lý của mình??”Hình tổng của chúng ta lợi hại như vậy, nhất định là đại tổng công a. Người anh em, cậu chưa từng nghe nói à? Mười trợ lý cấp trên của chúng ta được giang hồ xưng tụng là thập đại hậu cung của Hình tổng a, cố sự nhiều như hoa bay đầy trời ấy, hot lắm!” Đồng Nghiệp nhích tới gần Trương Chân cùng Diệp Văn Hiên hơn một chút, biểu tình rạo rực nói: “Sao, người em, muốn nhập giáo không?”Diệp Văn Hiên: “… không cần, cám ơn.” Này khẳng định là tà giáo.Một vị đồng nghiệp khác vỗ người nọ một cái: “Bằng Phi, cái đồ miệng rộng nhà ông, Tiểu Trương là người bên Nguyên trợ lý, ông kéo vào giáo thì ngày mai Nguyễn trợ lý thể nào cũng nhấn ông xuống hồ.””Tôi tin tưởng Tiểu Trương sẽ không bán đứng tôi.” Triệu Bằng Phi cười hắc hắc đưa tay khoác vai Trương Chân: “Với lại người dưới tay Nguyễn trợ lý cũng lén viết đoản văn của Hình tổng với Nguyễn trợ lý không ít mà.”Trương Chân: “…”Diệp Văn Hiên: “…”Nhân viên của Hình Uyên đều có độc đi?Bình thường có nhân viên nào yy quan hệ tư nhân của ông chủ cùng trợ lý, lại còn đặc biệt viết thành đoản văn không chứ?Lại còn là Hình tổng một địch mười, Diệp Văn Hiên thử tưởng tượng tình cảnh đó thì không khỏi kính ngưỡng Hình Uyên, thực sự bái phục bái phục.Có một đám nhân viên “thâm tàng bất lộ” như vậy khó trách tập đoàn Hình thị làm ăn ngày càng phát đạt, nguyên nhân tám chín phần mười chính là mạch não của đám người này thực sự không bình thường.Nhóm người thừa dịp lúc rỗi khi ăn nhỏ giọng thảo luận cấp trên rốt cuộc thích người nào, Diệp Văn Hiên thực sự kinh sợ trí tưởng tượng của bọn họ bất quá cũng có chút tò mò muốn nghe tiếp, ăn xong bữa cơm, cậu có cảm giác tam quan mình tràn đầy nguy cơ bị vỡ vụn.Sau khi ăn xong, đám người nói muốn ra ngoài dạo một vòng, thuận tiện tìm một quán bar thả lỏng một chút.Bọn họ là người thường xuyên đi công tác khắp thể giới, tự nhiên biết rất nhiều nơi tốt, Diệp Văn Hiên khéo léo tự chối lời mời, thấy bọn họ kéo Trương Chân đi liền đoán đại khái phải sau nửa đêm bọn họ mới quay về.Như vậy nếu lúc này cậu lén làm chút gì đó cũng dễ dàng hơn.Trở về phòng, Diệp Văn Hiên suy tính một chút, cuối cùng vẫn quyết định lên lầu thử vận may một chút.Trước đó cậu có lén hỏi vị đồng nghiệp kia, biết được Nguyễn Ngọc San ở tầng hai mươi chín, thuộc phòng sang trọng, kế bên cho dù không phải phòng của Hình Uyên thì cũng là nhóm trợ lý khác trong đoàn.Lần này Hình Uyên tới Luân Đôn hơn phân nửa là vì chuyện công, bởi vì cần làm việc nên phòng ở nhất định sẽ không cách phòng trợ lý quá xa..16.[TKT] thập đại hậu cung a hi hiĐồng nghiệp A: “Hình Hứa đảng vạn tuế! Hình Hứa đảng mới là chân lý! Tin tưởng Hình Hứa trường tồn!”Đồng nghiệp B: “Cút, Hứa Ngôn lần này ngay cả đi cũng không đi, ông vạn tuế cái rắm gì? Tôi thấy Hình Nguyễn đảng mới là vương đạo!”Đồng nghiệp C: “Ồn ào cái gì, thập đại hậu cung hài hòa chung sống, chỉ có đám cấp dưới mấy người suốt ngày giằng cho tôi, suy cho cùng thì chân lý chỉ có một, đó chính là ALL Hình!”Đồng nghiệp D: “Nói hay lắm, tôi theo phe ông!”Lúc mọi người tan rã Diệp Văn Hiên lẩm bẩm: “…ALL Hình là cái gì?”Trương Chân mới vào công ty không được mấy tháng: “…tôi không muốn biết đâu.”.16.Người Điện Tử Mười Vạn Vôn

rất nhỏ bé yếu ớt lại đột nhiên bộc phát, rất hào khí rống lên, “Không có chuyện gì đâu”, tha thứ cho cô nhát gan nha, đây đã là cực hạn của cô rồi.Nhưng mà San San, bạn xác định, nhất định cùng khẳng định lời bạn vừa nói ra chính là làm nũng nha!Được rồi, cô xác định!San San dùng năng lượng lớn nhất trong

rồi… đúng, đúng vậy, tháng Hai sang năm là được mười bốn năm rồi.”“Cùng giỏi chèo chống lắm, bà vẫn hợp với cái ngành này nhất nhỉ, đúng không?”“Ha ha!” Bà ta bật cười.“Có thể. Hồi trước mở quán cà phê ba năm là sập tiệm.”“Việc ở tiệm cầm đồ, bà cũng chẳng bao giờ ra giúp nhỉ?”“Đúng vậy, đó là công việc tôi căm ghét nhất, hoàn toàn không phù hợp với tính cách của tôi.”Dù vậy, bà ta vẫn làm bà chủ tiệm cầm đồ gần ba mươi năm, mặc cho bà

thể giải tỏa thì cứ việc làm, chỉ sợ áp lực cứ giấu mãi trong lòng dần

nghỉ ngơi trước đi.”Chiêu Phi nhíu mày. “Theo quy định thì…”“Thần thiếp nghĩ trong cung thải nữ chẳng qua chỉ là nửa chủ nửa tớ,

Hàn Lập chậm rãi bước ra khỏi thần thủ cốc, dọc theo con đường nhỏ trong núi, theo thói quen, bước thẳng về phía trước, lúc này thác nước từ xa đã mờ ảo hiện ra.Hắn hiện tại cũng không có việc gì trọng yếu phải làm cả, mấy ngày hôm nay, cứ đến giờ này là hắn đi xuống chỗ Trương Thiết, chỉ là muốn xem xem Trương Thiết trong lúc luyện công, hắn nhe răng, nhếch miệng trông thật buồn cười, quái dị.”Tượng giáp công” không phải là môn công phu mà người bình thường có thể luyện tập và chịu đựng được. Chỉ là mới luyện tầng thứ nhất mà đã phải chịu đựng hành hạ thế này, sau đến mấy tầng cao hơn, người luyện nó còn phải bị lột da mấy lần nữa.”Phỏng chừng Trương Thiết bây giờ sợ rằng đã có chút hối hận rồi. Sự bá đạo của “Tượng giáp công” còn vượt quá mức tưởng tượng của đám tiểu hài đồng.” Hàn Lập vừa đi vừa suy tưởng, tuy nhiên hắn không chú ý đến đường đi lắm, tùy ý đạp lên lá khô và cành mục trên đường.”Đợi thêm mấy ngày nữa, hai người sẽ hướng Mặc đại phu cầu tình, cho Trương Thiết có thể thay đổi tu luyện môn công phu kia, để khỏi phải chịu đựng những đau khổ như bây giờ.” Hàn Lập nghĩ đến đây, hắn tự mình thấy có thể giúp bằng hữu tìm ra con đường thoát khỏi khổ ải, tự mình cũng cảm thấy có chút phấn chấn.Hàn Lập ngẩng đầu nhìn cây cối ven đường, vào lúc này, tiết trời đã vào cuối thu, hầu hết cây cối đã trở nên úa tàn, trên con đường nhỏ trải đầy một tầng lá rụng và những nhánh cây khô. Đi trên đường này cảm thấy xốp xốp, vô cùng không thoải mái.Lúc này, từ một đỉnh một ngọn núi cách đó không xa mơ hồ truyền lại tiếng binh khí va chạm, thỉnh thoảng còn lẫn vào một vài tiếng hoan hô cùng cổ vũ.Nghe thấy những thanh âm đó, Hàn Lập liền vọng đầu quan sát tòa đỉnh núi kia, tâm tình vừa mới tốt lên một chút giờ lại trở lên tồi tệ đi.Đó là các sư huynh giáo tập của Bách đoán đường, đang huấn luyện các sư đệ mới nhập môn cách chiến đấu có sử dụng vũ khí.Mỗi khi Hàn Lập chứng kiến những đồng môn của hắn tụ tập một chỗ, tiến hành luyện tập thực chiến, trong lòng có chút bất hảo tư vị, chính hắn cũng muốn được cầm lấy thanh đao, chân thật múa lấy một vài cái. Đáng tiếc chính là, cũng không biết vì sao, từ khi chính thức bái nhập Mặc đại phu môn hạ, Mặc đại phu liền cấm hắn tiếp xúc với những thứ này, càng không đồng ý hắn cho hắn đi theo các vị giáo tập học nhưng môn võ công khác. Lão nói những việc đó sẽ cản trở tiến độ luyện bộ khẩu quyết kia của hắn.Do vậy, Hàn Lập chỉ có thể đứng đó mà đố kỵ, thỉnh thoảng ở những chỗ kín đáo, từ những đồng môn hắn giao hảo tốt mà mượn được vài kiện binh khí, múa qua múa lại một lúc để giải tỏa cơn thèm khát.Thật là, mình tu luyện bộ khẩu quyết này thì có tác dụng gì tốt cơ chứ? Cho đến giờ, đến chính mình cũng không nhìn ra nó tốt ở điểm nào. Nhưng đệ tử nhập môn khác đều là thân thủ càng ngày càng trở nên lợi hại, võ công một ngày đi ngàn dặm, mà mình thì so với trước dậm chân tại chỗ, căn bản nhìn chẳng thấy có một chút biến hóa nào cả.Đến ngay cả Trương Thiết mới tu luyện “Tượng giáp công” mới hai tháng mà da thịt trở nên dày chắc không ai đánh nổi, mà lực khí cũng trở nên bền bỉ so với trước rất nhiều.Nhưng chính là, nếu không được Mặc đại phu thu làm môn hạ, căn bản chính hắn không có khả năng vượt qua kỳ trắc thí ký danh đệ tử hai tháng trước chứ đừng nói là được ở lại trên núi, có thể kiếm thêm ít tiền cho cha mẹ hắn. Vậy khỏi học vậy.Không thể học được những thứ khác, vậy thì không học vậy.Hàn Lập một bên thì ôm đầy bụng bão oán, một bên thì tự an ủi lấy chính mình.Hàn Lập thu hồi lại ánh mắt đang nhìn về phía xa, trong đầu thì tự nhủ thầm, nhưng tinh thần hắn càng uể oải hơn, hắn nhìn hai bên đường với ánh mắt vô thần. Chính hắn cũng không biết là lúc này hắn đang nhìn cái gì nữa.Đột nhiên, Hàn Lập vội hít lấy một ngụm lương khí, thần tình đột nhiên trở lên quái lạ, gần như ngay lập tức, cái miệng của hắn ngoắc ra đến tận mang tai. Theo phản xạ, hắn gập người xuống, dùng song thủ ôm chặt lấy ngón cái bàn chân phải, sau đó đau đớn ngã vật ra trên cỏ, loại đau đớn đột khởi như vậy, chỉ một lần đã làm Hàn Lập đau đến không chịu nổi, sắc mặt hắn trở lên trắng bệch, một cỗ đau đớn kịch liệt từng cơn từng cơn từ ngón cái truyền lên đầu hắn.Xem ra có lẽ ở đây có một cái gì đó phi thường cứng bị lá cây phủ kín bên trên.Hàn Lập cong người đứng dậy, dùng hai tay ôm lấy cổ chân, một mặt hạ ý thức, vết thương nằm dưới lớp vải của chiếc giày, hắn lấy sức thổi thổi mấy hơi lên bề mặt vết thương. Một mặt trong lòng hắn đang âm thầm lo lắng, không biết có phải ngón chân cái của mình đã thụ thương rất nặng không? Ngón chân cái bây giờ huyết ứ lại, khiến cho hắn đi lại khó khăn.Qua một lúc lâu, Hàn Lập mới nhịn được cơn đau. Hắn giơ cao cổ chân lên, ánh mắt dò xét khu vực đầy lá cây phía dưới, tưởng muốn tìm ra đầu xỏ gây ra vết thương của mình.Trên mặt đất bốn phía đều là lá cây mang sắc thái tiêu điều – màu vàng héo úa, hắn căn bản là không tìm ra được mục tiêu trong đám lá cây loạn thất bát tao này.Hàn Lập nhíu nhíu mày, lấy tay quờ quạng trên mặt đất, vớ lấy được một cành cây tương đối thô lớn, liền chống chân cẩn thận đứng lên.Sau đó do không cam lòng, dùng nhánh cây trong tay, phẩy phẩy lá cây ra xung quanh.Di! Một vật to bằng đầu nắm tay bị nhánh cây khều ra.Hàn Lập cẩn thận đánh giá nguyên hung gây ra thương tích ở chân mình. Là một vật phẩm dài hình dạng cái bình, trên bề mặt cái bình này bám đầy bùn đất, hoàn toàn biến thành mầu đất xám, không nhìn ra nổi màu xanh ban đầu của nó.Lúc đầu Hàn Lập cho rằng đây chỉ là một cái bình nho nhỏ, thế nhưng khi hắn cầm cái bình lên thì phát hiện trọng lượng của nó không tương xứng mà nặng hơn so với hình dạng của nó.Do kim chúc chế thành sao? Chẳng trách cái đồ vật nhỏ thế này làm có thể làm cho chân mình trở nên đau nhức như vậy, bất quá, loại kim chúc cấu thành cái bình này thật sự hiếm gặp.Hàn Lập bây giờ đối với cái bình có chút hứng thú, liền quên mất cảm giác đau đớn ở chân đi.Hắn lấy tay bóc dần lớp bùn đất bên ngoài, dần dần sắc thái nguyên trạng của cái bình lộ ra, xanh biếc, vô cùng dễ nhìn, trên bề mặt bình còn có rất nhiều hoa văn trang trí đẹp đẽ, được tô điểm bằng màu xanh lá cây, ở cổ bình còn có một cái quai trông vô cùng tinh vi, xảo diệu.Bên trong không biết chứa đựng cái gì nữa, dùng tay đưa vật đó lên gần tai, nhẹ nhàng lắc nhẹ cái bình, cảm giác trong đó có cái gì sóng sánh trong đó.Hắn cho tay đặt lên lắp bình, dùng sức vặn vặn, nhưng không thấy cái lắp động đậy.Hàn Lập trong lòng càng cảm thấy hiếu kỳ hơn, đang định làm lại thì đột nhiên, từ dưới chân truyền lên cảm giác đau kịch liệt.Hỏng rồi! Mình thế nào lại quên mất, lúc nãy chân mình đá phải vật đó, giờ tạo thành hậu quả vô cùng tệ.Xem lại vết thương của mình, xem ra không thể tới chỗ Trương Thiết được rồi, xem ra nên về trước chỗ ở, tìm kiếm ít thương dược, sau đó tìm hiểu cái bình ngoài ý muốn nhặt được này.Nghĩ tới đây, Hàn Lập vì đề phòng bị người khác nhìn thấy, cũng không hiềm vật ấy quá bụi bẩn liền bỏ ngay cái bình vào trong ngực, đảo mắt nhìn xung quanh một vòng sau đó hắn chậm rãi quay về.Phàm Nhân Tu Tiên

cười đáp lại Nghi quý cơ. “Quý cơ nương nương nói thế là có ẩn ý đấy à.

bởi đã coi trọng con ngựa của cô.Hỷ Lạc

tôi đột nhiên hiểu ra đó là do thanh kiếm của tôi. Hỷ Lạc chắc ở ngay phía